Pages

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2025

Dễ trăm lần không dân cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng xong

 Phân tích hai luận điểm: “Nhân dân là vốn quý của cách mạng” và “Nhân dân là gốc của cách mạng” theo tư tưởng Hồ Chí Minh có thể triển khai như sau:

1. “Nhân dân là vốn quý của cách mạng”

a. Quan niệm của Hồ Chí Minh

Hồ Chí Minh coi nhân dân là tài sản quý báu nhất mà cách mạng có được:

 “Trong bầu trời không gì quý bằng nhân dân, trong thế giới không gì mạnh bằng lực lượng đoàn kết của nhân dân.”

b. Phân tích:

Nhân dân là nguồn lực to lớn: cả về vật chất (sức người, sức của), lẫn tinh thần (ý chí, niềm tin, tinh thần yêu nước).

Không có nhân dân thì cách mạng không thể thành công.

Nhân dân là vốn tự có và vốn tích lũy từ lòng dân, niềm tin dân – chứ không thể vay mượn hay thay thế.

c. Ví dụ lịch sử:

Thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám 1945, kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ đều nhờ sự hy sinh, ủng hộ, đồng lòng của nhân dân.

2. “Nhân dân là gốc của cách mạng”

a. Quan niệm của Hồ Chí Minh

 “Gốc có vững thì cây mới bền. Xây lầu thắng lợi trên nền nhân dân.”

Hồ Chí Minh luôn nhấn mạnh rằng mọi thành quả cách mạng đều bắt nguồn từ lòng dân, dựa vào dân và vì dân.

b. Phân tích:

“Gốc” là nền tảng. Cách mạng muốn bền vững, phải xuất phát từ lợi ích và sức mạnh của nhân dân.

Dân là người nuôi dưỡng cán bộ, là người bảo vệ Đảng, là người làm nên chính quyền cách mạng.

Nếu xa rời nhân dân, cách mạng sẽ mất phương hướng, mất niềm tin, và thất bại.

c. Câu nói nổi tiếng:

 “Dễ trăm lần không dân cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng xong.”

3. Kết luận

Theo tư tưởng Hồ Chí Minh, nhân dân không chỉ là mục tiêu mà còn là động lực, là nguồn lực và là nền tảng (gốc rễ) của mọi cuộc cách mạng.

Vốn quý” – vì dân là nguồn sức mạnh bền vững nhất.

“Gốc rễ” – vì dân là điểm tựa và khởi nguồn của mọi thành công.