Pages

Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2025

GIỮA CHỢ ĐỜI – BƯỚC ĐI TRÊN NƯỚC HAY CHÌM TRONG LO ÂU?

 

GIỮA CHỢ ĐỜI – BƯỚC ĐI TRÊN NƯỚC HAY CHÌM TRONG LO ÂU?

Một lời thủ thỉ từ người từng vấp ngã, nhưng được Chúa kéo lên…

Bạn có bao giờ thấy mình như đang chìm giữa đời?

Không phải chìm giữa sóng biển,

Mà chìm giữa hợp đồng dở dang, hóa đơn chất đống, deadline dí sát, người thân hiểu lầm, lòng mình thì… hoang mang.

Tôi từng như vậy.

Bên ngoài nhìn ổn: làm truyền thông, làm kinh doanh, nói chuyện trước đám đông.

Nhưng bên trong, nhiều lúc… tôi chỉ muốn hét lên: “Chúa ơi, cứu con!”

Có một lần, tôi đọc lại câu chuyện Phi-e-rơ bước trên mặt nước (Ma-thi-ơ 14). Và tôi thấy chính mình trong đó.

Chúa Giê-xu đang ở giữa biển bão.

Ngài không chờ sóng yên mới đến – Ngài đến ngay khi gió thổi mạnh nhất.

Và Phi-e-rơ, can đảm lắm, xin được bước ra khỏi thuyền.

Và ông thật sự bước được!

Ông không bị chìm ngay đâu. Ông đã đi trên nước – chỉ cần mắt ông còn nhìn vào Chúa.

Nhưng rồi…

Gió nổi lên.

Tiếng sóng vỗ, nỗi sợ trong lòng, và ánh mắt ông chệch khỏi Chúa.

Ông bắt đầu chìm.

Không vì gió mạnh, mà vì đức tin yếu.

Tôi đọc đến đó, nghẹn.

Vì tôi thấy mình cũng y chang.

Tôi cũng từng khởi đầu với đức tin:

Làm công việc này vì tin Chúa kêu gọi.

Giúp người này vì lòng thương xót.

Viết bài kia vì muốn nói sự thật.

Nhưng rồi đời thật quá phức tạp:

Người hiểu lầm,

Kế hoạch vỡ,

Tài chính không như tính toán.

Và tôi bắt đầu… nghi ngờ.

"Chúa ơi, Ngài còn đó không?"

"Con có đi sai không?"

"Nếu đúng ý Chúa, sao con mệt quá vậy?"

Rồi tôi nhớ đến Phi-e-rơ.

Khi ông chìm, ông không cố vùng vẫy một mình.

Ông chỉ la lên một câu rất ngắn:

Lạy Chúa, xin cứu lấy tôi!”

Và điều kỳ diệu xảy ra:

Chúa không chần chừ. Không giảng đạo. Không trách trước.

Ngài đưa tay ra và nắm lấy ông NGAY LẬP TỨC.

TÔI NHẬN RA GIỮA CHỢ ĐỜI

1. Giữ mắt mình nơi Chúa – đừng nhìn gió.

Việc gì bắt đầu bằng đức tin thì phải giữ bằng đức tin.

Gió luôn có, nhưng Chúa không đổi.

2. Nghi ngờ là chất độc giết chết phấn hưng trong lòng.

Muốn thấy phép lạ, phải dọn lòng sạch trước.

Muốn thấy nước hóa rượu, phải đổ đầy chum bằng sự vâng lời.

3. Chúa vẫn giơ tay – chỉ cần bạn chịu la lên.

Câu cầu nguyện không cần dài. Chỉ cần thật.

Chúa ơi, con mệt quá. Cứu con với.

Là đủ để Ngài kéo bạn lên khỏi chỗ bạn đang chìm.

Suy Ngẫm CHO NGƯỜI ĐANG GIỮA CHỢ ĐỜI

Nếu bạn đang kinh doanh, làm truyền thông, làm cha mẹ, làm công chức hay chỉ là một người đang cố sống cho tốt…

Đừng để gió đời làm bạn quên rằng mình từng có đức tin.

Đừng để sóng đời làm bạn chìm trong ngờ vực.

Hãy thanh tẩy lòng mình khỏi sợ hãi.

Và hãy nhớ: Chúa không chờ bạn giỏi rồi mới cứu, Ngài cứu khi bạn… yếu.

Bạn không cô đơn.

Giữa chợ đời, vẫn có một bàn tay vững vàng – đang giơ ra.

Bạn chỉ cần… nhìn lên. Và nói: “Chúa ơi, con cần Ngài.”

Giữa chợ đời, tôi yêu Chúa

Giữa chợ đời người chen lấn bon chen,
Tôi chậm bước, mang đức tin làm bạn.
Giữa ồn ào của bảng giá, kế hoạch,
Tôi thì thầm: “Lạy Chúa, con ở đây.”

Tôi từng đứng giữa hội trường đông,
Nói về chiến lược, thị trường, vận dụng.
Mà lòng rỗng – như chiếc ly không nước,
Chúa khẽ nhắc: “Trung tín thôi, con à.”

Tôi từng viết – đôi khi vì khen thưởng,
Cũng từng im – vì sợ mất vị trí.
Rồi Lời Chúa soi – chẳng gì quý hơn
Tiếng lòng thật, viết bằng giọt nước mắt.

Trong phòng họp – tôi học cách im lặng,
Không phải yếu – mà là chọn lắng nghe.
Giữa dữ liệu, KPI, phản biện,
Tôi âm thầm cầu nguyện giữa lòng.

Làm kinh doanh – tôi cũng từng dối trá,
Dùng lời ngon vẽ lối dẫn người đi.
Nhưng lương tâm đâu cho tôi ngủ yên,
Chúa dạy tôi: “Thành thật là lời mạnh nhất.”

AI giúp tôi – viết, lọc, gợi ý,
Nhưng không thay được tiếng Chúa trong đêm.
Dù công nghệ có thông minh bao nhiêu,
Chỉ Thánh Linh mới làm lòng người thức tỉnh.

Tôi không hoàn hảo – vẫn va vấp, ngã,
Nhưng tôi biết – có Ngài không bỏ tôi.
Tôi sống khác – không phải để hơn người,
Mà vì biết mình thuộc về Vương Quốc khác.

Nếu bạn cũng từng mỏi mệt, đơn côi,
Giữa công sở, hợp đồng, cuộc sống.
Xin hãy thử một phút thôi… im lặng,
Và hỏi rằng: “Chúa ơi, con sống vì ai?”

ĐỈNH CAO PHÚC ÂM CỦA CHRIST JESUS

Đỉnh cao của Phúc Âm không nằm ở việc tránh xa kẻ nhạo báng, mà ở chỗ Đấng Christ sẵn sàng ngồi giữa họ, ăn với họ, khóc cùng họ – để một ngày kia dẫn họ lên phòng cao (Công Vụ 1:14), nơi bắt đầu của sự hiệp một và Phục Hưng đầu tiên.

Ngài không đóng cửa trái tim với những kẻ từng nghi ngờ Ngài, kể cả mẹ và các em mình – những người đã sống với Ngài 30 năm nhưng vẫn chưa tin Ngài (Giăng 7:5; Mác 3:21, 31). Nhưng ân điển không mệt mỏi. Và cuối cùng, họ cũng được ngồi trong Nước Trời (Mathiơ 8:11) – không bởi hiểu biết, mà bởi lòng tin được Chúa phục hồi.

Vậy thì, tôi và quý vị thì sao?
Chúng ta có đang tránh né kẻ nhạo báng, hay đang cầu xin tình yêu và sự khôn ngoan để ngồi giữa họ như Jesus đã làm – không phải để đồng hóa, nhưng để yêu thương, làm chứng, và đưa họ về ngồi trong sự vinh hiển của Đức Chúa Trời?